[Phong lưu danh kiếm, si thần y] – Chương 3.2

Đệ tam chương – hạ

Trầm Tố Tâm liên tiếp mấy ngày đều muốn nhốt mình tại trong phòng nửa bước không rời.

Cố phủ trên dưới đều vô cùng náo nhiệt, giăng đèn kết hoa, vội vàng chuẩn bị hôn sự của Hạ Hồng Trần và Cố Trữ Thanh.

Nghĩ tới đây tâm tình Trầm Tố Tâm càng buồn bực.

“Hạ Hồng Trần! Hạ Hồng Trần! Ngươi còn nói chúng ta là tam đại thế giao cái chi, ta xem ra trong lòng ngươi chỉ có nữ sắc, ta đây nhiều ngày như thế không có đi ra ngoài, ngươi tựu cũng không có để ý đi tìm ta sao? Ta xem ngươi căn bản là mặc kệ sống chết của ta. Đáng giận a!”

Ban ngày ngủ quá nhiều, đến buổi tối Trầm Tố Tâm lật người qua lại mà vẫn không tài nào ngủ được, quên đi, không ngủ được thì thôi. Xoay người đứng dậy choàng một kiện áo lên người, mở cửa phòng đi ra ngoài.

Đi đến hoa đình phía trước, dưới chân giẫm phải một nhánh cây khô, rắc một tiếng, trong đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng kêu đâu đây, này một tiếng dường như phá tan bầu không khí mà vang dội.

“Ai?!”

Trong hoa đình có người đang ở? “Ta là Trầm Tố Tâm.” Trước nên báo danh rồi nói. Ân hừ, y  Trầm Tố Tâm mặc dù danh tại Cố phủ rất chi là xấu, nhưng nếu không nói ra lời giới thiệu trước, nói không chừng sẽ bị người ta coi là kẻ trộm mà đánh một phen.

Hòa đình có người đi ra, eo nhỏ nhắn, cước bộ nhẹ nhàng.

“Cố cô nương?” Vô cùng kỳ lạ, thực vô cùng kỳ lạ đi, cũng có người như y nửa đêm khó ngủ mà đi tản bộ? “Muộn như vậy còn chưa ngủ?”

Trầm Tố Tâm nói cười yến yến oanh oanh, đêm nay là mười sáu, nguyệt quang (ánh trăng) chiếu rọi dung nhan tuấn mỹ như ngọc của y, quả nhiên mị nhân tâm phách. (mê hoặc tâm hồn)

Cố Trữ Thanh tâm động, trong lúc nhất thời phảng phất cảnh gặp gỡ một năm trước của hai người, y cũng là ngày hôm nay ở giữa rừng hoa, mang theo ý cười bên người, nhẹ nhàng hướng nàng vuốt cằm vi lễ:

“Cố cô nương, tại hạ Trầm Tố Tâm.”

Từ một khắc đó, lòng của nàng đã không bao giờ thuộc về chính mình nữa.

“Cố cô nương, Cố cô nương.” Ngón trỏ tay phải dao động trước mắt nàng.

Cố Trữ Thanh hồi phục lại tinh thần, phát hiện nụ cười của Trầm Tố Tâm cách nàng thật gần, gần tới mức khiến tim nàng đập nhanh hơn.

Nàng lui lại phía sau hai bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Xin lỗi, ngươi không thích ta như thế? Ta cách xa một chút là được.” Trầm Tố Tâm mệt mỏi giơ hai tay lên.

Đáng thương, thật đáng thương. Đi tới chỗ nào cũng đều bị người người ghét bỏ, ô ô! Y cũng có nhìn qua gương, lớn lên cũng không tính là xấu a, nhưng chính là không có nhân duyên, khắp nơi đều làm cho người ta ái ngại. Thật đáng thương, y thật đáng thương. Y một bên tỏ vẻ mặt hối tiếc bi thương, một bên chậm rãi quay đầu bước đi.

“Chờ chút.”

Trầm Tố Tâm quay lại nở nụ cười, nàng nói gì, hay là có người có mắt, y thiện lương như vậy, không có lý gì người khác liền không thấy nổi một phần ấm áp chứa trong đá ngọc.

“Chuyện gì a?” Cần phải đổi thành nụ cười thành khẩn hơn nữa, làm cho nàng thấy rõ hắn là một người tốt sẽ không hại ai.

“Ta…” Lòng của nàng lại bắt đầu dao động, vì cái gì chỉ cần vừa thấy y, nàng sẽ không thể tự khống chế được chính mình?

“Ngươi có tâm sự gì muốn nói với ta.” Vị tiểu mỹ nhân này cau mày, thoạt nhìn không ra khoái hoạt a. Tâm tư vừa động, vỗ vỗ tay nói. “A! Ta biết rồi, ngươi là quá lo lắng có phải hay không? Đại cô nương lần đầu lên kiệu hoa, ngươi sợ gả đi rồi, Hạ Hồng Trần tên này một đại lão thô nhân sẽ đối với ngươi không tốt, ta đoán đúng không?”

Cố Trữ Thanh tâm vừa áy náy chút, lập tức mềm lòng, một giọt lệ rơi xuống.

“Ai ai, ngươi đừng khóc a.” Trầm Tố Tâm hoảng hốt đưa tay. “Ta sợ nhất là thấy người khác rơi nước mắt, nhất là một đại mỹ nhân như ngươi, ngươi vừa khóc, ta thật không biết nên làm thế nào mới tốt. Đừng khóc.” Nhất thời tình thế cấp bách, liền lấy tay áo của mình ra lau lệ cho nàng.

Lau một hồi lâu, đột nhiên hoàn toàn bừng tỉnh, di, cái tay y là đang làm gì thế này? Bị người trông thấy sẽ bị cho rằng tham hoa tham sắc, mang tội danh dụ dỗ thê tử nhà người, Nói giỡn gì vậy?

Tranh thủ thời gian lùi lại phía sau một bước, giữ khoảng cách, thuận tiện quan sát xung quanh, nhìn xem có ai đó ở đây có thể thấy được mà sẽ làm tổn hại danh dự của y.

Bốn phía đều vắng lặng, không có ai. Rất tốt, Trầm Tố Tâm cười. Lão thiên gia thật có mắt a.

“Sư huynh đối với ta rất tốt, có thể gả cho hắn thật hạnh phúc.” Nàng trầm giọng đáp.

Được rồi, bản thân đều nói ra đến như thế, tính coi như hắn tạo chuyện thị phi là xong.

“Trầm công tử.” Nhìn qua đôi mắt thản nhiên tự tại của y, Cố Trữ Thanh đột nhiên tâm kích động không thôi: “Ta có một việc muốn hỏi ngươi.”

Mời nói. Ánh mắt của hắn như ý nói, khóe miệng phác thảo thêm cho phong phú.

“Ta…” Xấu hổ mở miệng a, nhưng là cuối cùng tình cảm vẫn chiến thắng lý trí, cố trữ than quyết tâm: “Ngươi rốt cuộc có hay không một chút yêu thích ta?”

Trầm Tố Tâm choáng váng! Cái này, cái này cái này…

“Cố cô nương, ngươi trước tiên bình tĩnh chút.” Một lát, làm y ngẫm lại, đây là loại tình huống gì? Nàng đang thổ lộ tâm ý với y? “Ngươi đang đùa giỡn với ta hay sao? Cái này rất không thú vị. Nếu Hạ Hồng Trần biết được, hắn chắc chắn sẽ chém ta thành tám mảnh.” Nghĩ đến bộ dáng hung ác muốn ăn thịt người của Hạ Hồng Trần liền tựu ăn không tiêu.

“Ta chưa từng nói giỡn với ngươi.” Nàng cố gắng lấy hết dũng khí, tối nay nếu không nói, nàng sẽ không còn cơ hội. “Ta nghĩ hỏi ngươi, ngươi rốt cuộc có hay không dù chỉ một chút yêu thích ta?”

Trầm Tố Tâm ngẩn ngơ, hỏi ngược lại: “Nếu có, ngươi sẽ lại thế nào đây?”

Cố Trữ Thanh không thể kìm nén được tâm tư đang bành trướng lên, đầu vùi trong ngực y: “Nếu như ngươi có một chút yêu thích ta, ta… Ta nguyện ý theo ngươi.”

Trầm mặc một lát, Trầm Tố Tâm hừ lạnh một tiếng, kéo thân thể của nàng ra, lạnh lùng nói: “Cố cô nương, ngươi ngày mai sẽ trở thành tân nương của Hạ Hồng Trần, ngươi đây hiện tại là đang làm cái gì?”

“Ta….”

“Ngươi đã không thích người ta, cũng đừng đáp ứng gả cho hắn.” Trầm Tố Tâm hèn mọn nói: “Hạ Hồng Trần cái kẻ này đại si ngốc, thương tâm của hắn lần thứ nhất chưa đủ, ngươi còn muốn đả thương hắn lần nữa?”

“Ta không có ý tứ này.” Phụ thân vì bọn họ chủ hôn, nàng không thể nói không a! Nàng từng quyết định, đời này kiếp này đối tốt hơn với Hạ Hồng Trần, chính là quyết tâm của nàng mỗi khi thấy Trầm Tố Tâm tựu tan thành mây khói.

Nàng chung tình vẫn là với y. Đời này kiếp này nàng nhất định vì y vui mà vui, vì y lo mà sầu.

“Ngươi không có ý tứ này, vậy ý ngươi là gì?”

Trầm Tố Tâm lúc này mang vẻ mặt lãnh khốc mà vô tình, cực kỳ giống ngày đó sau khi hắn và nàng trốn tới núi, tại chân núi hắn nhìn vào ánh mắt nàng mà nói

“Ngươi căn bản không xứng với Hạ Hồng Trần!”

Nàng hoảng thần, phụ lòng hắn cũng là vì một người trước mặt mà làm ra.

Nàng tổn thương người! Người khác lại tổn thương nàng! Ai thiếu nợ ai?

Một lát sau, nàng rốt cuộc thiên chân vạn xác mà rõ một điều, mặc kệ Trầm Tố Tâm có mất trí nhớ hay không, hắn chưa từng có yêu nàng thực sự, một chút đều không có.

Yêu là kiếm hai lưỡi, tự thương hại cũng là đả thương người.

“Cố cô nương, xin khuyên ngươi một câu, ngươi nếu không yêu Hạ Hồng Trần, hãy để cho hắn một con đường sống.” Trầm Tố Tâm không vui nói. “Ngươi tự mình giải quyết cho tốt.” Nói xong phẩy tay áo một cái rời đi, thân ảnh màu trắng xuyên qua con đường hoa, không chút dấu tích để lại.

Nguyệt quang mênh mang, hoa ảnh chập chờn, lưu lại độc một bóng người thon gầy làm bạn cùng nguyệt, lạnh lẽo cô quạnh.

“Tiểu Thúy, giờ lành đã điểm, đưa tiểu thư từ thư phòng tới.”

Phụ thân Hạ Hồng Trần theo lời nhắn của hắn, đối với việc hôn nhân này do tự Hạ Hồng Trần tác chủ (tự quyết định làm chủ) là tốt rồi, hắn không có ý kiến. Bởi vì Hạ mẫu thân thể không khỏe, không thể tới được, Hạ gia là người tập võ, nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết, công đạo tự do Cố gia làm chủ hôn sự rồi quay về nhà viếng thăm là được.

Cố phụ không có làm thiếp cưới, bởi vậy ngày hôm nay hôn lễ chỉ có gia quyến Cố phủ tới dự.

Hạ Hồng Trần đang được người hầu thay đổi hỉ bào đỏ thẫm trong phòng, mày kiếm mắt sáng, mang thêm vẻ hữu thần xung quanh.

Cố phụ hôm nay tươi cười rạng rỡ, có giai tế(con rể) như thế này, môn đăng hộ đối đều cầu không được a.

Trầm Tố Tâm đang tại trong phòng nghe được đại sảnh truyền tới thanh âm tinh tế của ti trúc, cảm khái nói: “Nên là của ngươi thì trốn cũng không nổi a, Hạ Hồng Trần, ngươi rốt cục được như ý nguyện.”

Đẩy cửa phòng ra, nhìn về bầu trời phương xa, mấy cánh chim nhạn bay liệng vô ích, hắn bước ra khỏi gian phòng.

Cố Trữ Thanh đang được Tiểu Thúy đưa tới hỉ đường, hồng y hồng quần (quần áo hỉ sự), mũ phượng hà bí, cùng Hạ Hồng Trần sánh vai. Hạ Hồng Trần trong lòng chính là mừng vui nói không thành lời. (khăn quàng vai theo tập tục ngày xưa của trung quốc khi con gái đi lấy chồng phải đeo theo)

Hôm nay bọn họ sẽ thành phu thê, hắn chờ đợi ngày này đã đợi được vài năm? Từ thời khắc đầu tiên hắn trông thấy nàng cho tới giờ?

“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường.”

Cố phụ Cố mẫu nói cười không ngừng, một đôi dâu rể theo người hướng dẫn bái hạ, hướng thiên địa cao đường mà hành lễ.

“Phu thê giao bái.”

Hạ Hồng Trần hướng Cố Trữ Thanh vái chào.

“Trữ Thanh?” Cố phụ vẻ mặt vui vẻ dần biến mất.

Hạ Hồng Trần thẳng người, chỉ thấy Cố Trữ Thanh vẫn thẳng tắp lưng không nhúc nhích, trong lòng nổi lên một điềm xấu.

“Sư huynh, thực xin lỗi.” Phía sau khăn phượng là âm thanh nghẹn ngào. “Ta không thể gả cho huynh.”

“Ngươi nói cái gì?” Cố phụ lớn tiếng mắng giận. “Ngươi là điên rồi phải không? Đến lúc này còn có thể nói ra lời như vậy?”

Hạ Hồng Trần sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, hắn nhấc lên khăn lụa đỏ, chỉ thấy Cố Trữ Thanh hai hàng lệ tuôn rơi, biểu lộ ngoài bi ai thì cũng là thống khổ.

“Muội có thể nói cho ta biết nguyên nhân được không?” Đau lòng chậm rãi trỗi dậy, thanh âm của hắn trở nên cứng ngắc.

“Ta…ta không có cách nào quên hắn.” Nàng sau cùng quyết định thành thực đối diện với tâm ý của mình. “Cho dù hắn không thương ta, ta cũng không có biện pháp không thương hắn.”

Trầm Tố Tâm, cái tên vĩnh viễn là nỗi đau của nàng.

“Chớ có nói hươu nói vượn, mau mau bái đường!” Cố phụ kinh sợ bật dậy. Họ Trầm, lại là cái tên họ Trầm kia.

Hạ Hồng Trần nhìn nàng thật lâu, quyết tâm ghi lại nét mặt kiên nghị của nàng. Trong lòng hắn trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không ngăn nổi từng trận khổ sở trong lòng dâng lên, đến cuối cùng, vẫn là đi đến bước này.

“Thanh muội, ta không trách muội.” Việc đã đến nước này, còn có thể nói gì? Hắn cầm lấy đôi tay mềm mại của nàng, bi thống khó mà nén nổi: “Ngày hôm qua tại đình hoa, những lời nói của các ngươi, ta đều nghe thấy hết.”

Hắn nghe thấy được? Trữ Thanh trong mắt tràn lệ lóe lên tia kinh dị.

“Ta chỉ là hi vọng, chỉ cần muội nguyện ý lập gia đình với ta, chúng ta có lẽ từ đầu đã thành đôi. Hiện nay ta rốt cuộc đã biết, cảm tình là không thể miễn cưỡng, cho dù hôm nay muội gả cho ta, muội sẽ như trước cả đời không khoái hoạt.”

Hắn đối với nàng một mối si tình, khiến nàng cảm động rơi nước mắt. Đời này kiếp này, nàng không có khả năng đền đáp a.

“Sư huynh, ta lại lần nữa phụ huynh… Ta thực xin lỗi huynh.”

“Muội không có lỗi gì với ta, chính ta tự mình nguyện ý. Chỉ cần muội cả đời bình an hạnh phúc, muội có phụ ta thêm ngàn lần nữa, ta cũng cam tâm tình nguyện.” Nói đến liền đau lòng, Hạ Hồng Trần không nhịn nổi mà bi thống trong lồng ngực, nước mắt cuồn cuộn xuống dưới.

“Sư huynh!” Đầu lại tiến vào lồng ngực Hạ Hồng Trần, ôn hòa như vậy, là lần cuối cùng trong một kiếp này a.

Hữu duyên vô phận là bi ai lớn nhất của người, bọn họ kiếp này nhất định là bỏ qua nhau.

Âm thanh ti trúc chẳng biết yên lặng xuống từ lúc nào, vốn nên là một bầu không khí hỉ đường vui vẻ, người người lại cúi đầu không nói, có thở dài, có rơi lệ, một đôi tân lang tân nương vô duyên phận ôm nhau mà khóc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s